Bất giác, nó muốn một điều dại dột và làm ngay tức khách.
Ừ, anh giờ cách nó chỉ vài bước chân. “Làm gì vậy Như? Con Nguyên mà thấy thì chết…” - nhủ lòng nhưng bản thân thì không giữ được hai cái chân, 18 năm mà nó vẫn chẳng dạy được đôi chân làm theo ý mình.
Anh nhìn nó, hoàn toàn không có một vẻ ngạc nhiên nào.
Nó nhìn anh, ngạc nhiên hoàn toàn. Ánh mắt anh, cả khuôn mặt nữa. Tất cả hoàn toàn khác với góc nhìn xa, phiá trên - từ cửa sổ phòng.
*im lặng*
*im lặng*
*nó quay lưng*
xấu hổ, chẳng biết bản thân đang làm trò gì. Nó quay đi, bước vội vã như trốn tránh anh, dù chẳng biết anh là ai… dù chẳng biết tí gì về anh. Có đủ xấu để nó trốn chạy như thế không?
- Em sợ anh bắt cóc à?
Nó xoay người lại, bất ngờ một tí với giọng nói của anh. Lần thứ 2 bất ngờ và lần thứ 3 cảm giác anh hoàn toàn khác xa tụi con trai xung quanh nó.
- Không – nó gật đầu đáp, mắt tìm xuống chân.
- Không thế sao lại chạy? – Anh cười. Lần thứ 3 và lần thứ 4 cho bất ngờ và khác biệt.
- … À… ừm…
- Anh chỉ giỡn thôi. Không cần trả lời đâu.
*lại im lặng*
- Em sống ở căn hộ trên kia à? – Anh chỉ tay về phiá cửa sổ phòng nó.
- Ừm – nó gật đầu – em sống ở đấy. Sao anh biết?
- Em nhìn dư nhiều để anh phát hiện ra.
- Em… em…
- Không sao đâu. Anh đâu có ý gì. Anh xin lỗi nếu làm em ngại.
- Đâu. Không. Em nào có ngại gì chứ - nó lắc đầu – Nhưng… ừm. Em hỏi anh một câu được không?
- Em cứ hỏi. Không sao.
- Nhưng nó có quá tò mò đối với hai người chẳng quen không?
- Vậy thì ta làm quen trước là được chứ gì – anh cười, ngừng một lúc – anh tên Quân, Hà Chí Quân. 20 tuổi. Còn em? Có quá tò mò để được biết không?
- Em tên Huỳnh Như, Trần Huỳnh Như. 18 tuổi – nó dừng lại khi thấy mắt anh đưa ra sự bất ngờ - có sao hả anh?
- Không… à không. Tên em giống giống một người bạn cũ của anh thôi. À, mà nó có phải là câu em đã muốn biết không?
- Ơ… không. – nó lắc đầu như bông vụ dù biết anh đang giỡn với mình – em muốn hỏi rằng… ừ. Tại sao anh lại ở đây mỗi tối và tắt đèn 2 lần?
- Em đếm luôn à? Giống giám thị trường anh quá. Điểm danh nữa chứ - anh lại đùa và bất giác ngừng lại khi thấy vẻ mặt nó không hài lòng nhiều cho lắm – Ok ok. Không đùa nữa. Anh không chờ ai cả, chỉ ngồi thôi…
- Còn đèn?
- Để dụ em nhìn
*mặt nó nghệch ra*
- Đùa lần 2 haha…
Nó bắt đầu buồn cười. Và hai đứa bắt đầu cười. Đủ nhiều để bắt đầu một sự quen biết.

Dũng
Reply With Quote