Nổi gió
Chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê Văn . Quán nằm trên đồi cao , đứng từ trên gác gỗ nhìn xuống có thể thấy thành phố với những mai nhà loan lỗ như một kẻ bị lở lói trên đỉnh đầu , không lộng lẫy đẹp đẽ như khi người ta nhìn trực diện . Dung gầy đi và xanh , xoã tóc ra nên trông rất già , vạt áo sơ mi khoác còn cẩu thả dính một vệt acrylic . Nó như vết xước mang màu của bầu trời chiều giấu nặng mưa .
Dung đặt balô chưa đầy cọ xuống bộ salon cũ trên gác gỗ , lùa tay vào mái tóc bù xù khẽ giải thích : "Xin lỗi , tôi vừa ở xưởng vẽ về" . Tôi tròn mắt ngạc nhiên nhìn Dung quẳng gói Dunhill lên bàn sau khi rút một điếu , điềm nhiên châm lửa đốt . Nhìn cô ấy nhả khói điệu nghệ , tôi thần người , không thể tìm lại từ con người đó cô gái rụt rè , yếu ớt thường đứng sau lưng Đăng ngày nào .
Dung thôi nhìn xuống thành phố , đưa mắt sang tôi : "Hôm ấy tôi nói linh tinh thôi . Đừng để ý ! Đăng nhờ Nguyên gặp tôi sao ?" . Tôi không trả lời : "Dung hút thuốc thế này lâu chưa ?" . "Từ dạo Giáng Sinh . Đi một mình ngoài phố nhà thờ , trời lạnh , nó giúp tôi bình tĩnh và ngừng rủa Đăng giờ này anh đang ở đâu vậy" - Dung đáp điềm nhiên . tôi miết thành salon gỗ đến rát bỏng bàn tay . Tiếng Dung cười khành khạch : "Gì vậy ?Thất vọng ? hay thương hại tôi ?!" . "khi nào muốn có ai đó cùng đi cà phê , cứ gọi tôi , như một người bạn!" - Tôi tần ngần khi dắt xe giúp Dung . Cô ấy khẽ bảo :"Ok ! Nguyên này ,, đừng kể với Đăng tôi đang trong tình trạng hiện giờ , được chứ ?" . "Được" -tôi liếm môi , gật đầu . Dung đỡ lấy chiếc xe ga nặng nề , cái dáng mảnh khảnh xiêu đi . Nụ cười khó hiểu chưa kịp tan trong mắt tôi , cô gái biến mất . Chiếc xe để lại một làn bụi rát.


Reply With Quote