Sau ngày đó, nó vẫn xuống sân lúc 12:30am. Đôi lúc, nó cũng có thắc mắc anh đến chờ ai? Chờ cái gì? Vì nếu là Hương Nguyên thì anh không thể nào chịu ngồi cùng với nó được. Nửa tiếng một mình trong bóng đêm mỗi ngày đâu đủ làm người ta mất trí. Nhưng rồi nó cũng để những tò mò sang một bên bằng mỗi cuộc chuyện trò với anh.

Thỉnh thoảng, anh cũng đèo nó một vòng Sài gòn. Nhờ anh mà nó biết một Sài gòn khác vào ban đêm: yên tĩnh và lạnh lẽo. Anh chạy chậm mà gió rét đến tê cả da. Chưa bao giờ nó biết phía đêm của một ban ngaày nóng bức đến chết người là những cơn gió lạnh rét đến buốt!

Nó để ý rằng, không bao giờ anh đi trước 1:00am như chẳng bao giờ anh đi trễ hơn 12:30am. Mười sáu ngày nay, chưa bao giờ anh vắng mặt buổi nào giống như lần anh đã không có ở cạnh cây đèn này 2 ngày sau 1 tuần đầu tiên. Và mỗi lần gặp, nhịp độ tim của nó nhích lên từng chút, từng chút vì anh.


*Từng chút đủ để biết, đủ để nhớ, và đủ để trông.*


Ừm. Từng chút đủ để phát hiện mình đã yêu anh. Đủ để cảm giác sự đẹp đẽ của tình yêu. Đủ để thấy được cái đau đớn của thích một người mà mình không có cơ hội cho sự bày tỏ.

Làm sao nói cho anh biết được khi những từng chút ấy quá mong manh, quá hời hợt. Rồi sẽ bị từ chối. Nó đủ lý trí để nhận ra điều đó.

Vài lúc nó cảm giác những lần nửa tiếng ngồi cạnh anh cười đùa như những lần ăn kem trước cổng trường. Mới đầu là cho ít sữa lên mặt kem, càng ngày càng nhiều, càng nhiều… ngọt ngào, càng ngọt ngào và ngọt ngào hơn từng ngày khiến ta muốn ăn nhiều nữa, nhanh nữa. Và đau buốt vì cái lạnh của kem.

Nó thích ăn kem vì nó thích sự ngọt ngào của sữa. Nhưng nó không thích cảm giác lạnh tê răng ấy.

-“Có kem nào không lạnh mà vẫn ngọt không?” – nó nhìn anh hỏi.

-“Có tình yêu nào không có đau đớn mà vẫn nồng cháy không?” – anh để mắt vào không trung như đang hỏi chính mình chứ không phải trả lời cho nó.

-“Hả?” – nó tròn mắt.

-“Không, anh nói cái đó không phải là kem mà là sữa đó em.” – anh nhìn nó cười.

-“Nhưng em lại không thích sữa…” – nó làu bàu một mình nhưng anh vẫn nghe thấy.

-“Anh cũng vậy!” – anh nháy mắt.Nó cầm hai lon coca xuống sân, khó nhọc dụ mẹ đi ngủ vì bà vẫn thức chờ anh hai đi chơi gì đấy chưa về. 12:25am. Chắc anh gần đến.

Nhưng rốt cục thì anh đã không.

5 phút để đúng giờ trôi qua. 30 phút nữa. 1 tiếng nữa. Vẫn chỉ nó một mình và hai lon nước ngọt. Nó đã đóng vai anh tắt mở đèn nãy giờ cả chục lần mà vẫn vậy. Moị thứ im ắng một cách đơn độc, đầy lặng lẽ đến độ nghe được cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đeo tay đang ì ạch chạy.

Bây giờ nó mới biết được cảm giác những lần anh ngồi đây trước khi có nó. Lạnh cắt da thịt tuy nhiên... noí sao nhỉ? Những lúc có anh, đêm vẫn như thế này thậm chí là hơn nhiều nhưng đó chỉ là ở ngoaì vì gió mà thôi.

Còn bây giờ, những cơn lạnh trong lòng còn gấp bội lần gió. Rét căm cả người…

Nó lại đứng lên tắt rồi mở đèn, để biết đâu vài cơn gió giật mình thức giất mà thổi anh đến trong đêm thì sao. Ừ, mà chẳng biết anh mong ai đến khi ngồi một mình ở đây, tắt-mở-tắt-và mở cây đèn này…?


*Đi lên, vào phòng và nằm khóc vô thức trong chăn*

“Ước gì mình là người anh mong gió đem đến trong đêm…” - lảm nhảm và thiếp vào giất ngủ sâu không mộng mị…Tắt-mở-tắt và mở. Nó quay phắt ra nhìn về cửa sổ. Anh đến ngoaì kia? Đưa ánh mắt ra ngoaì, về phiá cây đèn. Đúng là anh.

Nó chạy ào xuống cạnh anh. Đứng trước mặt anh. Ý định hỏi lý do vắng mặt hôm qua của anh đã biến thoắn đi mất khi nó nhìn vào mắt anh. Đỏ hoe… tại sao, tại sao chứ… hay là…

- Anh vừa khóc à?

- Không. Anh không khóc – anh nhìn vào mắt nó, đích thực mắt anh đỏ và ươn ướt mi kia kià – khi nãy chạy ngoài đường bụi rơi vào mắt thôi – anh tiếp.

- Anh đừng giấu em. Em thấy được mà. Có chuyện gì thì chia sẽ với em, không sao đâu!

Anh nhìn nó. Nhìn nó lâu lắm. Tim nó đập, nhích dần, nhích dần, đến lúc nó cảm giác dường như chỉ 1 lần tăng nhịp nữa là có thể vỡ tung. Nó bắt đầu nhìn anh. Có cảm giác anh đang muốn ôm chầm nó, mắt anh không còn giữ vững những giọt lệ bất chợt tuông ra nữa.

Và… nó bước đến ôm anh chặt vào mình. Nó khóc. Khóc vì mình không đủ lý do để tâm sự với anh, để an ủi anh. Khóc vì nó biết anh đang khóc không phải cho nó. Khóc vì khoảng thời gian giữa anh và nó quá bé, quá ít để nói nó yêu anh, để làm thứ mà bạn gái có thể làm khi bạn trai mình khóc. Không phải cười khẩy, không phải an ủi,… mà là lặng yên ngắm nhìn.

- Em yêu … anh - bất giác môi nó tự thốt ra.

Anh đẩy vòng tay nó ra và bắt đầu nhìn nó qua những giọt nước mắt còn sót lại.

- Em… em thật sự yêu anh. Em biết là hời hợt quá để thú nhận điều này. Nhưng… - nó lúng túng.

- Không – Anh lắc đầu – không phải vì nó, không phải vì em, mà là do anh. Do anh thôi em à - những giọt nước mắt bắt đầu rơi tiếp tục

- Vì anh và vì cả người anh đợi mỗi tối vào giờ này nữa phải không anh?

- Không. Chỉ vì anh thôi. Chỉ vì anh thôi!!!!!

- Anh nói dối

- Xem như là anh nói dối đi, nếu nó làm em ngừng yêu anh…

- Nếu không có người đó anh sẽ yêu em chứ?

- … - anh im lặng - nếu không có người đó anh sẽ vẫn không yêu em…

Nó sững ra, nhìn anh như thể muốn nói rằng nó đang cố gắng để hiểu sai câu hỏi. Nhưng không được. Anh vừa nói đủ rõ ràng để nó hiểu hết những gì anh muốn cho nó biết…

- Dừng yêu anh đi. Phía trước em còn nhiều điều lắm. Anh biết em cũng chỉ mới nhận ra em yêu anh nên em hãy dừng lại trước khi tiến thêm một bước nào nữa. Anh không thể yêu em, anh cũng không muốn yêu em… - anh ngập ngừng - … tốt nhất là bắt đầu từ ngày mai, em cứ ở trên khung cửa sổ ấy thôi…

- …

- Anh nghĩ nó đủ xa để em không thể yêu anh! – anh nhếch môi cười và leo lên xe đi. Mắt anh vẫn đang rớt những giọt nước. Mắt nó cũng vậy, mằn mặn.

- Anh có biết đêm lạnh ra sao không?.... – nó thì thầm với chính mình.Sau ngày hôm ấy. Nó nhốt mình trong phòng. Mặc kệ mẹ và thằng anh hai kêu réo, khuyên răn, chữi bới… cỡ nào. Nó cũng vậy. Chẳng lẽ yêu luôn làm người ta đau sao? Thế sao ai cũng cười hạnh phúc khi yêu vậy… phải chăng họ đang tự lưà dối chính mình…


- Em yêu thằng con trai tắt mở đèn dưới nhà mỗi đêm hả Như? – anh hai hỏi mà như hét vào mặt nó.

- Ai cơ… không…

- Vậy là yêu – anh hai lẩm bẩm rồi tự đóng cửa phòng nó mà bước ra.

- Đồ điên. Ai cho nhìn lén mình – nó cũng lào bào rồi kéo chăn trùm qua mặt, nhắm mắt.


---