Mọi ngày như mọi ngày. Anh vẫn ngồi bên cây đèn từ 12 giờ rưỡi đến 1 giờ. Nó nhìn lén anh qua ô cửa sổ cạnh bàn học để đôi lúc tự biết mình thất bại khi anh nhìn lên và cười với nó. Cứ mỗi lần như thế, tim nó đau đến nhói và nước mắt bật ra tự lúc nào.
Vì ai? Vì ai mà anh làm thế chứ?
Nó nhớ đến câu nói đùa lần đầu gặp anh: ”Để dụ em nhìn” - đủ giả dối để biết rằng không thể…
Chính xác là 3 ngày sau đó. Lúc nó vưà liếc mắt ra cửa sổ khi cây đèn ấy lại tắt-mở-tắt và mở. ANH VẪY TAY BẢO NÓ XUỐNG. Nó như không tin vào mắt mình. Nhìn lại một lần nữa. Thực đúng là anh đang vẫy tay và nhìn nó. Nó chạy ào xuống sân như lần đầu tiên. Và cũng như lần ấy, như không có một sự thay đổi, anh đang trước mặt nó.
- Đi với anh một chút nhé?
- Đi đâu cơ?
- Vòng vòng như lúc trước. Đi ăn và… hẹn hò.
- Hẹn hò vào mười hai giờ rưỡi sáng hả? – bất ngờ nhưng nó cười trước thái độ lúng túng của anh.
- Luật Việt Nam và cả Thế giới cũng chẳng có cấm người ta hẹn hò vào giờ này bao giờ - anh nhún vai và cười.
Nó gật đầu và trèo lên ngồi sau xe anh.
Hai đứa chạy tứ tung cả lên. Gió vẫn rét như lần đầu nó ngồi lên xe anh, nhưng không bằng lần nó ngồi đợi anh một mình giữa đêm. Làm sao bằng được vì anh đã ngồi trước che cho nó cả rồi, vì tay nó đang ôm anh chặt-thật-chặt từ phiá sau.
Nó phát hiện anh háo ăn quá. Trông cái bộ dạng anh giành ăn cá viên chiên nó không nhịn cười được.
Nó phát hiện anh ấm quá. Có lẽ vì thế anh không cảm giác lạnh khi ngồi một mình trong đêm ư?
Nó phát hiện nụ cười anh thật…giả. Cười như nhỉ là nhếch mép lên và nheo mắt lại mà thôi.
Và nó phát hiện vị ngọt ngào của nụ hôn. Nó đã vơí tới để đặt chiếc hôn vào môi anh. Ừ, ngọt lịm.
Lúc về đến chung cư. Nó còn phát hiện chữ anh thật đẹp khi đưa nó một phong thư. Ở ngoaì bià thư ấy có để tên anh – Hà Chí Quân. Anh đưa cho nó và dặn sáng mai thức dậy rồi hãy đọc. Rồi nó mỉm cười chào anh. Anh leo lên xe rồi với tay tắt-mở-tắt-mở đèn.
- Hôm nay anh đã làm 2 lần như thế rồi đấy!
- Ừ, vì có lẽ đây là lần cuối anh làm điều này.
- Ý anh là…
- Mọi chuyện anh noí rõ trong thư hết rồi. Nhưng em phải hứa là không được xem bây giờ nha.
- Ừ… - nó gật đầu – em hứa
Anh rồ gaz đi. Cả khoảng sân yên lặng và lạnh lẽo lại bình thường…
Nó muốn xé lá thư ra từ lúc bước vào phòng. Nhưng nó nghĩ lời hứa của anh nên dừng lại. Trèo lại lên giường và nhắm mắt, lần này nó không khóc mà là mỉm cười. Chưa bao giờ nó cảm giác kem chỉ ngọt mà không lạnh tê răng như bây giờ. Nó yêu kem không lạnh và nó yêu cả anh…Mẹ nó lay nó dậy. Lay mạnh đến độ nó cảm giác đau. Mở mắt ra. Bà đang khóc. Bà hỏi nhiều thứ, những thứ nó hoàn toàn không biết, không hiểu. Nó chỉ nghe “công an”,”thay đồ” và “đi ngay” Và chỉ vài mươi phút sau nó có mặt ở đồn công an quận.
Chú công an hỏi nó về anh. Hỏi nó nhiều thứ: quan hệ với anh ra sao, có gây nhau không, sáng hôm nay đã đi đâu… vân vân và vân vân. Để khi nó hỏi lại, chỉ một câu tưởng chừng như đơn giản:
” Anh Quân đâu rồi chú?”
Chú ấy nhìn nó, nhìn bằng ánh mắt anh đã nhìn. Không trả lời mà đưa về nó một tấm ảnh.
Một chàng trai ngồi dựa vào ghế, trên cổ tay trái là một rạch ngang qua động mạch. Ừ, đầy máu!
Chỉ đủ để hiểu những gì đang xãy ra. Nó ngất đi dù không leo lên giường, không tự động nhắm mắt mà chỉ vài giọt nước mắt rơi ra từ khoé mi.
Lúc tỉnh dậy. Nó đang nằm trên giường mình. Trong phòng mình. Mẹ đã đi làm để anh hai ở nhà chăm sóc nó. Khi nó mở mắt ra là Nhân – anh hai nó chạy ngay về phòng. Đúng là khác, nếu là anh – anh sẽ làm nhiều hơn cái chăm sóc mà thằng anh nó đang làm.
Nhưng… nó nhớ rằng… anh đã chết…
Cố nghĩ là một giấc mơ. Không, không phải. Ngay cả mơ nó cũng không mơ được như thế. Tại sao? Vì sao anh… vì sao hả Quân. Anh ra đi ai là người bật và tắt đèn cho em ngồi vào bàn học đây? Anh ra đi ai là người nói cho em anh có thấy đêm lạnh như em đã thấy không?
Bức thư hôm qua vẫn còn nằm trên bàn, cạnh cửa sổ. Cũng đang trông ngóng anh như nó hả thư?
Bức thư đã bị bóc.
Nó đứng người. Đạp tung cánh cửa phòng anh hai, chạy vào.
- ANH ĐÃ ĐỌC LÉN THƯ CỦA EM ĐÚNG KHÔNG???? – nó hét to một cách giận dữ.
Anh hai không buồn để nhìn… 1 giây, 2 giây … Nó nhận ra anh hai đang khóc. Nó nhận thấy mắt anh hai như mắt của Quân hôm trước. Nó nhận ra rằng có một điều gì đó…
Bức thư nói rằng:
Anh chết đi vì bản thân không còn đủ mạnh để chịu đựng những cơn lạnh từ phía ngoài và trong.
Anh chết đi vì anh không thể trả cho em yêu thương đủ nhiều để thoả mãn.
Anh chết đi vì anh cho thể cho người anh yêu đủ yêu thương để cảm nhận.
Và anh chết đi vì anh không phải là một thằng đàn ông. Vì sự giải thoát cho chính bản thân chứ không vì một ai khác.
Quên anh đi như quên những con gió lạnh trong đêm…
P/s Cho 2 câu hoỉ của ngày đầu tiên, 2 câu hỏi đủ nhiều để dối em tất cả. Anh bật tắt đèn là để làm chú ý, nhưng không phải em mà là anh em - Trần Huỳnh Nhân.
Nó buông bức thư xuống. Nhìn anh hai đang chơi cùng nước mắt. Anh hai ngước lên nhìn vào mắt nó.
- Anh cứ nghĩ để Quân yêu em là tốt cho cả ba chúng ta…
- Anh có biết đêm lạnh ra sao không? – nó nhìn anh hai – khi anh biết đêm lạnh ra sao. Anh sẽ hiểu Quân thậm chí không nên nói chuyện chứ đừng nói yêu em.
- …
- Không phải lỗi của anh đâu. Anh đừng như thế.
- Lỗi của anh, lỗi của anh… Anh mới là người không nên trò chuyện với Quân, không nên để Quân yêu anh…
- Không đâu… chỉ vì kem quá ngọt và kem quá lạnh. Thế thôi…
“Đừng nên tắt-bật đèn. Đừng nên nói chuyện với một người lạ. Đừng nên yêu một người đàn ông quá hoàn hảo. Và nên biết cách chịu lạnh trước khi ăn kem!”
Có ai biết đêm lạnh ra sao không?

Dũng
Reply With Quote