Hồng thuỷ

Bầu trời thành phố xám xịt và quay quắt như trong cơn hồng thủy . Mưa lao đầu vào cửa kính như một tên điên . Tôi bỗng nhiên nghĩ đến Dung , cô gái tội nghiệp của thằng bạn tội nghiệp . Cả hai đều bất lực trước những điều đang đến . Cảm giác tội lỗi khiến tôi tránh Đăng . Nó không biết tôi đang invi , cứ gửi mãi những dòng offline : "Mày thế nào ? dung sao rồi ?" .

Những lúc như vậy , tôi ngồi lặng . Tôi thương cô gái ngồi lạnh lùng , cô độc hút thuốc , nhả khói trong những chiều cùng nhau cà phê trên gác gỗ . Đó rõ ràng có phải là cô gái của Đăng ngày nào đâu . Giá họ đừng là một ...

Chuông điện thoại vang lên gấp gáp đến ngột ngạt . Dung gọi . Tôi hớt hải nhất máy . Giọng cô ướt nhoè : "Nguyên ! Đến đây ! Làm ơn ..." .

Tôi lao ra khỏi nhà . Cô gái đứng ở trạm xe buýt dưới cơn mưa tầm tã , nước mưa bết vào người , đôi mắt thất thần , những cây cọ từ balô chưa kịp kéo khoá rơi vung vãi xuống hè , xấp hình hoạ nhoè nhoẹt ướt thòi ra từ clipboard buông thõng trên tay . Hốt hoảng nhận ra trong tay kia của cô gái nắm chặt một cái gì đó . Tôi run lẩy bẩy , miệng lảm nhảm gọi tên Đăng như thằng ngớ ngẩn , cuối cùng cũng gỡ được khỏi tay Dung một mảnh thủy tinh vỡ . Bàn tay gầy guộc và lạnh toát chằng chịt vết cắt , máu hoà với mưa thành một thứ nước màu hồng loãng tuếch .

Tôi nói như hụt hơi : "Đăng nó biết cô như thế này thì nó quay quắt đến chết mất !" . Nghe tên Đăng , cô gái bỗng gục vào vai tôi oà khóc . Tôi vô thức ôm chặt lấy Dung , len lén chùi giọt nước mắt đang rỉ ra trên khoé mắt mình , nóng bỏng . Cây sao to ở gần trạm xe buýt oằn mình trong cơn mưa tầm tã .