Những buổi học dường như có ý nghĩa hơn với Việt Anh. Nó học như... chạy sô mà chẳng hề biết mệt mỏi. Một tuần gặp nhau một buổi, hai đứa vẫn chuyền tay nhau những mẩu giấy ghi vội vàng những lời trêu chọc, kiểu như:

Người ta miệng rộng thì sang,
Còn em miệng rộng: ăn hàng linh tinh

Thảo phản công ngay:

Người ta để tóc đẹp trai,
Còn anh để tóc: ổ chim rối bời!

Việt Anh trả đũa:

Người ta êm dịu từng lời,
Còn em chua chát mỗi lần... phản công!

Thảo chứng tỏ nó cũng là dân khối D:

Người ta học giỏi là thường,
Còn anh đã kém lại hay kiêu ngầm...

Những cuộc đấu khẩu bằng “thơ” ngày càng nhiều hơn thì Việt Anh học càng hăng hơn. Càng thấm thía một câu nó đọc ở đâu đó: Khi có niềm tin và mục đích, người ta mạnh mẽ hơn!
Việt Anh phát hiện ra Thảo rất hay... cười một mình. Nó nói với thằng bạn thì thằng này phán xanh rờn: Kiểu ấy thường làm khổ con trai! Việt Anh phớt lờ. Trước mặt nó giờ đây chỉ còn là cái đích Ngoại Thương, nơi nó sẽ ngày ngày đi học với Thảo, và biết đâu lúc ấy, nụ cười một mình của Thảo sẽ dành cho… nó?

Cái gã quậy phá và ham chơi hơn học ngày nào đã thay đổi nhanh không ngờ. Nó chỉ còn say mê với những bài toán hóc búa, những cấu trúc ngữ pháp Tiếng Anh loằng ngoằng, hay những đoạn giảng văn dài bất tử. Với cái sức tiếp thu cực tốt cộng với lượng thời gian học kinh hồn, Việt Anh nhanh chóng ổn định lại toàn bộ những cái nó rơi vãi trong những cuộc chơi liên miên thâu đêm suốt sáng, những lúc mài đũng quần ở các hàng nước và cả trong những giấc ngủ ngon lành trên lớp...

Thằng bạn hỏi Việt Anh sao không nói cho Thảo biết tình cảm của mình, nó chỉ cười, ngả mình xuống giường, ngâm một câu cổ xưa trong giới học sinh:

Tình trong như đã, ngoài e ấp

Bởi còn vướng bận chuyện mùa thi!
Ngày thi tới. Trước đó vài hôm, Thảo nhắn Việt Anh: “Mấy ngày thi, anh đừng tìm em. Em muốn tập trung tư tưởng. Anh cũng cố lên nhé. Có điểm rồi gặp nhau ở nhà em nhé. Địa chỉ đây...”. Việt Anh không muốn trái ý Thảo nên nó không tìm Thảo, chỉ định xem số báo danh, nhưng nhìn ba trang liền những người tên Thảo, nó nản luôn, hơn nữa nó chẳng biết gì ngoài họ tên, nên đành thôi...