Ngày thi đến nhanh không ngờ, và cũng qua nhanh không ngờ. Nhưng cái thời gian chờ kết quả thì sao đằng đẵng như hàng thế kỷ. Việt Anh chỉ ở nhà: ngủ, xem băng và chờ thứ nhiều người khác chờ... Nhiều lần, nó cũng muốn tìm Thảo lắm nhưng cũng muốn giữ đúng lời hứa của một thằng con trai nên lại nhất quyết kiềm chế lòng mình..
Lâu, rồi thì cũng đến. Điểm thi, rồi điểm chuẩn lần lượt có hết. Ông trời công bằng với nó! Và sau khi gào khản cổ vì sung sướng, nó vồ lấy xe máy phóng thẳng đến địa chỉ trong giấy để tìm Thảo, bỏ lại sau lưng ánh mắt kinh hoàng của hai vị phụ mẫu về thằng con nghịch nổ trời và lười có tiếng đỗ thừa 2 điểm Ngoại thương(!)
Việt Anh dừng xe ở một căn nhà sơn xanh da trời, có hàng dâm bụt ngay cổng. Nó bấm chuông trong niềm hân hoan lạ thường. Mở cửa là một cô gái tóc cắt ngắn: “Anh tìm ai?”. Việt Anh hơi ngập ngừng trước câu hỏi ngoài dự tính: “Xin lỗi cho mình hỏi ở đây có ai tên là Thảo không?”. Hơi nhíu mày một chút, cô gái à lên một tiếng: “Anh có phải là Việt Anh không?”. Việt Anh mừng như bắt được vàng, gật đầu ngay. Cô gái bảo nó chờ một lát, chạy vụt vào nhà, rồi trở ra với một tờ giấy màu hồng: “Em là bạn Thảo, nó nhờ em đưa anh cái này...”.
Việt Anh cảm giác như hai chân nặng trịch khi đọc tờ giấy: “Anh đỗ phải không? Tiếc thay em lại không thể thi cùng anh. 5 năm du học. Quá dài anh nhỉ! Và em không có đủ can đảm để nói thật với anh. Tha lỗi cho em nhé! Đây là những dòng thơ cuối cùng em có thể viết cho anh:
Không có anh lấy ai đưa em đi học,
Lấy ai viết thư đọc trong lớp mỗi ngày
Ai lau mắt cho em ngồi khóc,
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa...
Việt Anh nhắm mắt lại, tưởng như tất cả chỉ là một giấc mơ…
Ở một nơi nào
Những cơn mưa đầu hạ, có biết chờ?
Em đi
Một khoảng trời vời vợi,
Những con đường nằm đợi bước người qua...
Ừ, có lẽ thế thật! Việt Anh sẽ chờ, sẽ chờ cho đến lúc Thảo quay về. Nó sẽ chờ trong những cơn mưa đầu hạ đã đem cô gái có cái tên Nguyễn Thu Kỳ Thảo đến với nó!


Reply With Quote