Chợt, Việt Anh thấy nhớ những câu thơ Thảo hay khắc lên bàn:
Hoa phượng nở bất ngờ hoa phượng rụng
Tiếng ve gần bất chợt hóa xa xôi
Ngẩn ngơ lòng vô cớ những buồn vui
Tập nhật ký dịu dàng dòng mực tím,
Từng trang viết bàng hoàng bao kỷ niệm
Về thân thương, một mùa hạ đầu đời...
Bây giờ nó mới hiểu hết chăng


Reply With Quote