Khi vòng tay âu yếm của màn đêm buông xuống cũng là lúc tôi mơn man nhớ đến một bóng hình quen thuộc mà hình như đã bắt đầu phôi pha dần theo thời gian . TUỔI THƠ _ cái bóng đơn sơ trong trắng của một thưở chẳng cần yêu . Cái thưở mà con diều , trái bóng là tất cả.Và mỗi lúc ánh chiều vương trên tóc là những lúc giăng lưới bắt tôm cua . Rồi những buổi khi mặt trời còn yên ngủ , rủ bạn bè cùng dợt bóng trên sông . Ôi cái thời thơ ấu ấy , khi hồn nhẹ như tơ bòng trong gió, lúc tâm kia còn cưỡi trên mây ngàn. Thôi vĩnh biệt nhé khung trời lãng mạn của một thưở chẳng biết gì về yêu.....


Tiếng đàn rụng xuống hồn tôi
Tuổi thơ từ ấy qua rôi tuổi thơ


(NƯỚC MẮT VĨNH CỬU)