Im lặng.


Sau đó một tiếng nói vang lên từ phía cuối phòng: “Chúng tôi muốn xem các kiệt tác hội hoạ thôi. Hãy bỏ qua bức tranh này đi”.


Nhưng người chủ trì vẫn lặp lại câu hỏi: “Ai sẽ trả giá cho bức tranh này? Ai sẽ bắt đầu ra giá đây? 100 đô la, 200 đô la?”.


Một giọng nói khác tỏ ra bực tức: “Chúng tôi không đến đây để xem bức tranh này. Chúng tôi đến để xem tranh của Van Goghs, Rembrandts. Hãy bắt đầu cuộc đấu giá thực sự đi!”.


Nhưng người chủ trì phiên đấu giá tỏ ra kiên nhẫn. “Bức tranh người con trai! Bức tranh người con trai! Ai sẽ lấy bức người con trai?”.


Cuối cùng, một giọng nói vang lên từ tít phía dưới phòng. Đó chính là người làm vườn kỳ cựu của hai cha con người quá cố. “Tôi trả 10 đô la cho bức tranh này”. Là người nghèo túng, ông lão chỉ có thể trả được chừng ấy.


“Chúng ta đã có người trả 10 đô rồi, ai sẽ trả 20 đô?”.


“Hãy bán cho anh ta với giá 10 đô đi và để chúng ta được xem các bức tranh của các nhà hội hoạ bậc thầy khác!”.


“Mười đô la chỉ là một mức giá thôi. Chẳng nhẽ không ai khác có thể trả 20 đô ư?”.


Đám đông bắt đầu tức giận, họ không muốn xem bức tranh người con trai. Họ muốn có những đầu tư xứng đáng cho bộ sưu tập của mình. Người chủ trì gõ búa: “10 đô lần một, 10 đô lần hai và quyết định là bức tranh người con trai sẽ được bán 10 đô”.


Một người ngồi ở hàng ghế thứ hai la to: “Bây giờ thì chúng ta sẽ chuyển sang bộ sưu tập tranh đi thôi!”.


Người chủ trì hạ búa xuống nói: “Tôi xin lỗi vì cuộc đấu giá đã kết thúc rồi”.


“Vậy còn những bức tranh khác thì sao?”.


“Tôi xin lỗi. Khi người ta gọi tôi tới tổ chức phiên đấu giá này, người ta đã nói cho tôi biết một điều kiện bí mật của bản di chúc. Tôi sẽ không được phép tiết lộ bí mật đó cho tới giờ phút này. Người ta chỉ đem đấu giá duy nhất bức chân dung người con trai. Bất cứ ai mua bức tranh đó sẽ được thừa hưởng toàn bộ gia sản, kể cả những bức tranh. Người đã lấy bức chân dung anh con trai sẽ nhận được tất cả mọi thứ”.