Ngẩng đầu lên, xấu hổ thật, thì ra nãy giờ những hành động vô cùng nhảm nhí của nó không phải chỉ lọt vào mắt cây cối cùng những hạt tuyết, mà còn vô tình để một cô bé trông thấy nữa chứ. Đỏ mặt trong chốc lát, vì trông kỹ hơn, thì thú thật, cô bé này cũng khá là…dễ thương đó chứ. Mái tóc dày đen tuyền nhìn cứ như cô diễn viên đóng vai Bạch Tuyết trong một phim mà nó đã được xem, khác hẳn với đám con gái tóc vàng hoe mà nó thường thấy. Còn đôi mắt nữa nhé, không nâu, không xanh mà đen láy, long lanh to tròn, nhìn rất dịu dàng và có gì đó huyền bí nữa.
- Nhìn tớ lâu thế! Thấy lạ phải không! Giới thiệu nha, tớ tên là Tuyết, là người Việt Nam.Nhưng nếu cậu khó phát âm, có thể gọi tạm là Snow cũng được.
- Yên tâm! Mẹ tớ là cũng là người Việt Nam, phát âm không thành vấn đề. Mà tớ tên là Dương. Rất mừng vì được làm quen với cậu! Hỏi nhỏ…khi nãy trông tớ có…kì cục lắm không?- Lại đỏ mặt, nó chợt giật mình vì thấy bản thân có hơi…vô duyên.Chào hỏi nhau vui vẻ như vậy, tư dưng đi khơi lại chuyện xấu hổ đó làm gì. Đúng là ngốc quá đi thôi!
- Dương…Dương…Là ánh mặt trời phải không nhỉ, thế thì tớ tiêu mất, vì mặt trời sẽ làm tuyết tan chảy. – Ánh mắt đen láy khẽ nheo lại một cách vô cùng tinh nghịch.
- Không! Không đâu! Cái này là…là…Dương trong Đại Dương. Cậu khỏi phải lo nhé! - Gịong nó lộ vẻ lúng túng thật, vì trước giờ chỉ biết có mỗi cái cửa sổ và bốn mặt tường ở nhà, nên chỉ số kinh nghiệm của nó trong những cuộc làm quen như thế này chỉ bằng…âm.
- Cậu…đúng là…ít đi ra ngoài mà.- Tuyết khẽ che mặt để che giấu nụ cười mỉm của mình. Trông…hơi bị có duyên, và như thế cậu bé nhà ta lại được phen mặt đỏ như trái cà chua chín.
- Sao…sao cậu biết là tớ ít được ra ngoài?- Càng ngày càng mất bình tĩnh, nêu có cái hố ở đây, chắc nó chỉ còn nước chui xuống mất. Nói chuyện với bạn mới quen mà trông ngố không thể tả.
- Tớ hay đi ngang nhà cậu lắm, và từ đó cũng biết rằng ở đây cũng có một cậu bạn rất mơ mộng và hay ngắm tuyết qua cửa sổ.- Lần này thì chẳng còn bàn tay nào che khuất nụ cười xinh xắn của cô bé, hình như cây cỏ và hoa lá lại thêm một phen ngẩn người nữa rồi.
- Tại tớ…không thể ra ngoài được nên chỉ còn cách ngắm thứ mình thích qua cửa sổ thôi. Cậu tên Tuyết, chắc cũng thích tuyết giống tớ chứ nhỉ.
- Để sau trả lời nha! Gìơ mình chơi trò gì đi, tay chân tớ ngứa lắm rồi đấy! Ném tuyết được không?
Nó lại lâm vào tình huống khó xử không thể tả, với tình trạng thế này, bảo chơi ném tuyết khác nào bảo nó khơi dậy lại con quỷ bệnh tật đang tạm ngủ yên trong người. May mắn lắm mới thoát khỏi cái thế giới lạnh lẽo đó, nó tuyệt đối không thể để mình phải rời xa giấc mơ có thật này nữa.
- Xin lỗi, tớ không thể chơi đùa lâu trong tuyết được và cũng không thể vận động mạnh.Hay giờ mình…thử chơi trò này xem, một trò mới hoàn toàn nhé!- Hít một hơi thật mạnh, nó nói.
- A! Trò gì vậy! Chỉ đi! Tớ…nói thật cũng không thích ném tuyết lắm!- Thật mừng, cô bé không những chẳng giận mà còn tỏ vẻ hào hứng nữa.
- Gìơ cậu với tớ thử tưởng tượng coi những hạt tuyết này là gì nha! Bắt đầu là cậu đó!
Mìm cười một chút, cô bé không ngờ cậu bạn mình mới quen lại có thể mơ mộng đến như thế. Nhưng thực ra, trò chơi này cũng hay đó chứ. Những hạt tuyết đang rơi xung quanh cô tưởng chừng đơn giản, nhưng thực ra, đôi lúc chúng như đang ẩn chứa một điều kì diệu nào đó đằng sau lớp áo trắng tinh của mình. Nghĩ về ý nghĩa của từng hạt tuyết trông không phải là một trò chơi nhảm nhí đâu.
- Tớ nghĩ…nó như những ngôi sao trên bầu trời vậy, đều nho nhỏ, xinh xắn. Nhưng khác với những ngôi sao cao vời vợi trên kia, ta có thể cảm nhận chúng, nâng niu chúng bằng cả da thịt mình. Tớ luôn tưởng tượng như mỗi hạt tuyết mình nắm được là một điều ước, khi tuyết tan đồng nghĩa với việc điều ước của ta sẽ bay lên không trung thật cao, thật cao. Rồi một ngày nào đó, biết đâu nó lại thành hiện thực.
- Kì…kì lạ thật. Cậu nghĩ y hệt tớ! Vậy là chúng ta…ý tưởng lớn gặp nhau ha!
- Hay quá! Hay giờ mình cũng thử ước một cái gì đó đi. Chuẩn bị nè! Hai…Ba!
Nó nhón tay thật nhẹ để bao trọn hạt tuyết nhỏ nhắn vào lòng bàn tay mình. Hồi hộp thật!Phải nghĩ ra điều ước càng sớm càng tốt mới được, chậm một chút “ngôi sao nhỏ” sẽ tan ra mất.
“Ước gì bệnh của mình sẽ mãi mãi tan biến như hạt tuyết này vậy!”
Chỉ vài giây sau, bàn tay nó chỉ còn lại vài giọt nước nhỏ như một dấu hiệu cho việc điều ước ban nãy đã mọc thêm hai đôi cánh trắng, bay nhè nhẹ lên bầu trời xanh trong. Nhìn sang bên cạnh, Tuyết khẽ mỉm cười thật nhẹ với nó, trông cô bé hình như đang rất hạnh phúc.
- Gìơ xin lỗi nhé, tớ phải về nhà rồi, không là có chuyện chẳng lành liền. Mai chúng ta lại hẹn gặp nhau ở đây nhé!