Bố mẹ em muối mặt xin gia đình anh ta chấp nhận em, cưới em. Mơ ước vỡ vụn. Bố mẹ anh ta chửi vào mặt bố mẹ em. Nói bố mẹ em không biết dạy con, để con gái chửa hoang. Nói em là đồ hư đốn lăng loàn không biết nhục còn dám chạy đến đây mà xin cưới. Người ta không chấp nhận thứ dâu con như đĩ điếm dễ dãi với đàn ông như em. Anh ta lặng đứng bên cạnh bố mẹ anh ta, mặc nhiên để họ chửi bới gia đình em. Sự thật phơi bày. Anh ta sẽ không cưới em. Em thấy nhục nhã. Đời em chưa bao giờ nhục nhã đến thế. Em muốn chết đi cho bố mẹ em đỡ chịu cái nhục có đứa con gái đáng tởm như em. Bố mẹ em lủi thủi ra về. Cay đắng…
Hôm sau
Bố đưa em đi phá thai. Bố em - một đời ngẩng cao đầu, giờ nhục nhã theo đứa con lên bệnh viện phụ sản phá thai. Bố em - tính nóng như lửa, giờ cúi gằm mặt đưa em đi, không nói một câu nào. Em ở trong phòng chờ người ta hút cái thai ra khỏi bụng em. Còn bố em thấp thỏm ở ngoài vừa thương vừa giận đứa con gái hư hỏng. Em thét lên, em đau đớn. Em không biết là phá đi một sinh linh lại đau đến thế. Em đau tưởng như ngất đi được. Em gào khóc. Bà bác sĩ nạt nộ: ”Kêu như bò rống. Lúc mày sướng mày có kêu thế không?” Em nhục nhã quá. Nước mắt lặng lẽ chảy. Cũng chẳng đủ sức kêu nữa rồi…Em chỉ im lặng khóc. Khóc vì đau. Khóc vì nhục. Khóc vì em đã yêu nhầm một thằng sở khanh.
Em về nhà. Chẳng ăn uống. Bố mẹ ngày nào cũng lên phòng em khuyên nhủ. Mẹ cứ thấy em là khóc. Khuyên em phải vững vàng làm lại. Em thương bố mẹ em quá. Sao lúc ấy em mới nhận ra họ yêu thương em thật lòng? Em thấy nhục quá. Vì em mà bố mẹ em khổ sở thế. Em dằn vặt với tội lỗi của mình. Và em còn dằn vặt vì em vẫn yêu anh ta - kẻ đã phụ bạc em.
Em tự tử. Em rạch nát cổ tay mình. Nhưng gia đình em-lại một lần nữa cứu em. Em không chết. Nước mắt hối hận của một đứa trẻ đã lầm lỗi lăn mãi, cứ lã chã, cứ thổn thức, cứ day dứt không nguôi…
Nửa năm đã qua đi
Em vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau cú sốc đó. Em ngồi đối diện với tôi. Kể về những nỗi đau em đã trải qua - khi chưa đầy 18 tuổi. Em vừa ôn thi lại và đang chờ kết quả. Em không còn hoang tưởng nữa. Nhưng nỗi đau cứ âm ỉ, cứ chôn giấu trong ánh mắt, khóe môi của em. Em lo sợ. Rồi ai sẽ yêu em? Ai sẽ lấy đứa con gái lỡ lầm như em? Ai sẽ đủ vị tha để bao dung với quá khứ của em? Làm sao em có thể thanh thản với quá khứ tăm tối ấy?
……
Em gái ạ, chị biết, em chịu đựng quá nhiều so với tuổi của em. Nhưng đừng bi quan, em của chị! Đời em còn dài, trên thế giới này, ở một nơi nào đó, sẽ có một người nào đó dành cho em, luôn dang rộng vòng tay đón em. Quá khứ dù có lỗi lầm cũng chỉ là quá khứ. Chỉ cần lạc quan tin tưởng và nhẫn nại tìm kiếm, em sẽ tìm thấy hạnh phúc thực sự. Đứng vững và mạnh mẽ bước tới nhé, em ngoan của chị. Chị tin ở em…