Ngày ra trường tôi có mười ngày phép để chuẩn bị về đơn vị mới. Mười ngày khoảng thời gian không đủ dài để tôi dành tất cả cho nàng. Nhưng biết sao hơn, chiến tranh đang tàn phá quê hương. Ngoài Đành ra tôi còn phải cầm súng. Ngày tôi ra đơn vị, Đành đứng bên cạnh trong lúc chờ đón xe xuôi về miền trung, hai con mắt nàng đỏ hoẹ Nàng nói:
- Khi nào em nhớ anh em sẽ tìm đến nới anh đóng quân.
Tưởng nàng nói cho suông miệng.Không ngờ tháng 1/75 đơn vị tôi đang trấn thủ đèo An Khê, Bình Định với nhiệm vụ ngăn chận sư đoàn 320 cuả Cộng Sản Bắc Việt từ mật khu An Trường cắt quốc lộ 19 nối liền PleiKu - Qui Nhơn. Giữa lúc hai bên đang ghìm nhau để thăm dò ý đồ chiến thuật của mỗi bên thì Đành từ Ninh Hoà ra thăm tôi. Nhìn nàng bơ phờ hốc hác lặn lội đường xa, sự xúc động khiến tôi nghẹn ngào. Nàng ở với tôi một tuần và cho tôi tất cả, kể cả tuổi thanh xuân mà hai đứa tôi cùng giữ gìn. Biết sao hơn, cả hai chúng tôi cùng ích kỷ trong tình yêu mà chiến tranh thì khốc liệt sẳn sàng chia cắt bất cứ lúc nào. Những buổi sáng, sau một đêm biết mình còn sống , tôi và nàng ngồi trên đỉnh đèo nhìn xuống đường 19 sâu thẳm chạy ngoằn ngoèo như một con rắn nhỏ. Buổi sáng ở đó, sương mù bao phủ đầy cánh rừng phiá dưới giống như mây bay trong truyện cổ tích. Tôi và nàng như là đang ở trên mây. Nếu không có chiếc áo jacket nhà binh quấn chung quanh người nàng cho đỡ lạnh và trên người tôi không trĩu nặng hai cấp số đạn trong tư thế sẳn sàng tác chiến thì tôi cứ ngỡ tôi và nàng đang ở một thế giới khác, thật bình yên, không chết chóc, không có chiến tranh và thù hận.Khi mặt trời vừa ló dạng ở phiá đông, chim rừng đã thi nhau ca hát. Tôi choàng tay qua vai Đành, nàng nép mình trong lòng tôi bé nhọ Tự lúc đó tôi biết rằng hồn tôi vĩnh viễn không thể thiếu nàng. Vẫn mãi trong tôi đôi mắt mỡ to ngơ ngác khi đến lúc phải chia tay, đôi mắt đó đã làm tôi choáng váng, không khóc nhưng sao như long lanh ngấn lê Nhìn vào đôi mắt nàng, tôi thấy mình sao quá đổi hắt hiu.
Chàng chạm mặt cô gái ở lối vào Apartment một cách cố ý :
- Chào cô bé
Cô gái đang suy nghĩ điều gì, giật mình mở to đôi mắt hốt hoảng :
- My God, chào chu.
Thoáng một cái, chàng thấy mình biến thành hai người đứng trong lòng đen đôi mắt cô gái.Trong khoảng thời gian một phần ngàn tích tắc, chàng chợt rùng mình. Chàng tình cờ bước vào đôi mắt đó, mà cả chính chàng và cô gái không hề hay biết. Cô gái hỏi chàng :
- Chú đi đâu thế ?
Chàng thật tình :
- Chú đâu có đi đâu. Chú cố tình đụng đầu với cô bé, cũng không biết để làm gị Hình như chú đã từng gặp cô bé ở một nơi nào mà chú không nhớ nổi.
Sợ cô gái hiểu lầm với lối tán gái củ rích, xưa như trái đất, chàng thêm :
- Chú nói thật đó
Cô gái cười :
- Cháu đâu có nói chú dối đâu. Hay là mời chú ghé lại phòng cháu chơi.
- Cô bé không ngại à ?
- Ngại gì. Cháu sống một mình, quen được chú, thêm một đồng hương nơi xa lạ này cũng là một điều tốt thôi.
Phòng cuả cô gái ngăn nắp, sạch sẽ không giống như cái ổ chuột cuả chàng. Chàng hỏi :
- Cô bé ở một mình ?
- Dạ Ở một mình
- Còn gia đình cô bé ?
- Đây này ...
Cô gái chỉ chung quanh căn phòng
- Không, ý chú muốn hỏi về ba me.
Mặt cô gái thoáng buồn :
- Cháu không có ba me.
Sợ vô tình khơi lại một nỗi niềm thầm kín nào đó cuả cô gái, chàng lúng túng
- ... cho chú xin lỗi, chú không cố ý.
- Không sao đâu, cháu quen rồi. Còn chú ?
Chàng đùa:
- Chú cũng vậy, chú không có ba me
- Ý cháu muốn hỏi vợ con chú kià
- Vợ con chú chết từ lâu lắm rồi
- Thế ai bảo lảnh chú qua đây ?
- Không ai bảo lảnh hết. Chú là dân HO đi theo kiểu con bà phước.
Sợ cô gái không hiểu con bà phước là gì, chàng giãi thích:
- Con bà phước nghiã là tứ cố vô thân đó cô bé
Cô gái nhìn chàng thương hại :
- Như vậy , đứng về một phương diện nào đó, hoàn cảnh cuả hai chú cháu mình giống nhau.


Reply With Quote