TRÒ CHƠI 12 : KHI CÁNH CỬA KHÔNG PHẢI LÀ CỬA

Chẳng phải ngày nào bạn cũng có thời gian mà thư thả tản bộ, dạo quanh vùng lân cận : một cuộc đi dạo không mục đích, không điểm đến cụ thể, một cơ hội để giãn chân giãn cốt, để cho tâm trí lang thang và để ngắm kỹ những quang cảnh cũ quen thuộc. Trên đường đi, có lẽ bạn sẽ tạt vào một quán cà phê ấm cúng, sẽ khám phá những lối mòn trong công viên ưa thích, hay tranh thủ ngó qua cửa kính các cửa hàng. Và cũng có những ngày, bạn cứ để mặc cho bàn chân quyết định lộ trình của mình ...
Hãy hình dung bạn đang đi dạo quanh thành phố. Một ngày đẹp trời, bạn gần như bị cuốn vào giấc mơ mộng ban ngày. Bạn quẹo vào một con phố mà bạn chưa từng bao giờ tới. Đến khi đi ngang qua một ngôi nhà rất xinh xắn ở bên đường, bạn bất giác dừng lại một tí để chiêm ngưỡng vẻ thanh thoát của ngôi nhà. Và rồi bạn chợt nhận ra cánh cửa ngôi nhà đó khép hờ. Tại sao cánh cửa lại không đóng ???

1. Ngôi nhà đang bị trộm viếng.
2. Chủ nhà quên đóng cửa.
3. Chủ nhà ở bên trong, đang quét nhà về phía ngưỡng cửa ra vào.












Lời diễn giải

Cánh cửa có hai ý nghĩa quan trọng : có thể đó là lối đi, nhưng cũng có thể đó là rào cản, vật chắn. Đặc biệt cửa trước của ngôi nhà tượng trưng cho hàng rào bảo vệ đầu tiên của nó, chắn giữa những cư dân bên trong và những thứ bất định của thế giới bên ngoài. Bằng cách tưởng tượng một cánh cửa mở, mà bình thường đáng ra nó phải đóng, bạn đã vẽ ra một kịch bản về sự dễ bị tổn thương và bị phơi bày. Ở mức độ vô thức, lý do bạn tưởng tượng ra cánh cửa đang mở liên quan đến những cách thức bạn bày tỏ và bộc lộ những điểm yếu của mình cho người khác biết.

1. Ngôi nhà đang bị trộm viếng.
Bạn lập tức cảm nhận ngay điều tệ hại nhất trong bất cứ bối cảnh nào. Và đặc điểm này sẽ càng sắc nét hơn nữa khi gặp tình huống mà sự việc tiến triển theo chiều hướng xấu. Bạn không bao giờ bị đỏ mặt hay cuống quýt trong cơn khủng hoảng, nhưng đó chẳng qua là do tâm trí bạn đã dồn hết vào việc hoảng sợ mất rồi. Vì vậy, lần tới, khi có tai họa ập đến, quan trọng là bạn phải giữ cái đầu tỉnh táo, nhớ hãy hít thở sâu vài lần và đếm từ 1 tới 10. Sau đó rồi thì ... bạn muốn xỉu cũng được.

2. Chủ nhà quên đóng cửa.
Bạn không phải dạng người bị tình huống khủng hoảng cuốn đi mất. Mà ngược lại, bạn lại quá tỉnh rụi đến nỗi không nhận ra khủng hoảng là gì cả. Lỗi lầm bạn gây ra thường là do vô tình hơn là cố ý, nhưng hậu quả thì cũng đều như nhau cả thôi (và những người quanh bạn cũng nghĩ thế).

3. Chủ nhà ở bên trong, đang quét nhà về phía ngưỡng cửa ra vào.
Bạn hóa ra thuộc dạng ung dung, thoải mái, nhưng lại không bao giờ để mình thiếu cảnh giác. Luôn ở trạng thái báo động nhưng thư thả, khiến bạn có vẻ “già trước tuổi”. Dĩ nhiên, bạn vẫn có những điểm yếu thuộc về con người, có điều bạn không bộc lộ chúng ra cho toàn thế giới thấy mà thôi.