2. Công ty mình có một party, mình mời họ cùng tham dự. Gần đến giờ hẹn, bạn gái bận việc đột xuất, điện thoại gọi anh ấy đến với mình sợ mình buồn. Mình rủ anh ra hồ bơi, âm nhạc từ phòng tiệc du dương lượn lờ quyến rũ, mình và anh ấy khiêu vũ bên hồ. Có một lúc cảm giác hình như mình và anh ấy sắp hôn nhau… Mình đúng hay sai…
Cô ôm cuốn sách đọc, sách cũng mơ hồ như chính tâm trạng cô lúc này. Cô vứt sách xuống giường, đi tới bàn phấn soi gương, nói chuyện với cái bóng mình. Cô đẹp, ai gặp cô cũng nói vậy. Cô giỏi, là một chuyên gia trẻ được tín nhiệm trong công ty, cô dịu dàng với mọi người, thế nhưng cô vẫn đi về một mình và an phận làm kẻ thứ ba lẽo đẽo theo bạn và anh, làm nhân chứng lúc họ hạnh phúc, lúc họ giận hờn gây gổ… Tại sao cô không chọn người nào khác mà là anh để âm thầm khổ sở. Công ty có bao đàn ông tài năng không thua kém anh, còn có phần hơn, sao không ai làm cô rung động. Tại sao lại phải tự hành hạ mình thế này.
Anh điện thoại mời cô đi ăn tối. Cô đắn đo, vừa muốn vừa không. Muốn vì tò mò không biết chuyện của bạn và anh thế nào. Không muốn vì sợ đối diện với họ, nhìn thấy họ tay trong tay, mắt trong mắt nhau, để đêm về lại thao thức. Sau rồi cô cũng nhận lời trong hồi hộp. Bàn ăn chỉ cô và anh. Cô không hỏi anh về bạn. Anh cũng tránh không nhắc tới. Anh nói đủ thứ chuyện tự nhiên như bao lần họ đi ăn với nhau – có 3 người. Bữa ăn chấm dứt. Cô gần như không nói. Anh đưa cô về nhà với lời chúc ngủ ngon. Cô không ngủ được. Thế có nghĩa là sao?
Bạn rủ cô đi mua sắm. Bạn có vẻ vô tư hồn nhiên như chưa hề trải qua một Valentine “chia tay…”. Hay đúng là họ không có gì xảy ra, hiểu lầm chút xíu, nay mọi chuyện tốt đẹp nguyên vẹn rồi. Nghĩ thôi chứ cô không dám hỏi, sợ bạn vặn vẹo hỏi tại sao, không trả lời được. Đầu óc cô vẩn vơ ở tận đâu, bạn nói gì cô cũng gật, chẳng biết mua những gì. Cô muốn mau chấm dứt cuộc mua sắm này. Cô muốn về nhà cho tĩnh tâm. Lần đầu tiên cô thấy mệt khi đi cùng bạn.
Với tay lấy cuốn sách, tính đọc tiếp xem kết cục ba nhân vật kia giải quyết tình tay ba như thế nào…
Mình muốn gặp anh ấy nói rõ tình cảm của mình rồi ra sao thì ra, nhưng mình lại không dám gọi điện thoại hẹn gặp riêng anh ấy. Mình không có ý định dấu bạn gái điều gì, nhưng nói ra sợ bạn hiểu lầm phá hỏng tình bạn bao năm, Mình cứ như đi giữa hai dòng nước. Ai cho một lời khuyên…
Bạn nhắn tin, đòi tới nhà cô ngủ chung. Sao lạ vậy? Bạn liến láu – Chợt thèm, nhớ thời đi đi học giường tầng ký túc xá, đêm lạnh, hai đứa ngủ một giường cho ấm. Ngủ thì ngủ. Bạn đến, liến thoắng vồ vập cô, y như xa nhau lâu, mà lâu gì đâu, mới đi mua sắm với nhau, chưa được vài giờ. Cô và bạn huyên thuyên đủ chuyện, nhắc lại kỷ niệm học trò, thời sinh viên, những cuộc vui lên rừng xuống biển. Cô bị cuốn vào, quên hết những dằn vặt làm khổ mình từ đêm Valentine. Điện thoại reo. Cô cầm máy và liếc nhanh bạn. Anh gọi. Giọnh anh hối thúc: Phải em không, sao không lên tiếng?… Cô lắp bắp: Dạ… nghe… rồi vội dập máy, quay sang bạn: “Nhầm”… Chuông lại reo, cô ngập ngừng, biết anh gọi, bạn nhào tới cầm máy: “Alo gặp ai…”. Cô thấy bạn nhìn cô là lạ, buông máy: “Nhầm” Mặt tỉnh như không, bạn hào hứng kể chuyện. Còn cô tâm trí như đang lạc phương nào, cô bứt rứt trong người, cảm thấy cô đang làm chuyện gì không phải với bạn.
Cô trằn trọc khó ngủ. Ừ! Cô đâu có làm gì sai, cô đâu có lỗi gì. Cô đâu phải là người thứ ba. Không ai có quyền phán xét cô. Mà cô cũng có quyền “có gì” cho cô chứ. Hai người họ đã chính thức đâu. Tại sao cô không thể… Cô giận bạn, cô giận anh. Vì họ mà cuộc sống cô không còn bình yên, cô phải vật lộn với nhiều ý nghĩ. Cô thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Ai cho cô lời khuyên…
Khờ nhất là đi yêu bạn trai của bạn gái mình… Cô thấy mình giống con búp bê hài hước. Miệng thì cười tươi mà trên má có một giọt nước mắt đọng lại.
Ước gì đừng có ba người. Ước gì đừng có đêm Valentine… Để cô làm người tốt của bạn cô ./.


Reply With Quote