14/

Về Cao Hùng

Tôi nhanh chóng tìm được phòng trọ

Cũng tìm được việc làm… tôi chọn công việc trực ở cửa hàng Café Internet vào ban đêm

Tôi muốn mượn công việc để làm tôi chìm trong cơn say

rồi nhờ bạn bè giới thiệu, tôi làm quen với games online

công việc mỗi ngày của tôi là đêm đêm đi trực đến sáng bạch về ngủ, ngủ dậy ăn cơm xem ti vi rồi lại đi làm

ngày nghỉ tôi trốn trong rạp chiếu bóng…

những ngày như thế nối tiếp liên tục cho đến khi học kỳ II bắt đầu…

tôi gặp lại cô ấy trên văn phòng khoa

“Hi, lâu quá không gặp” cô ấy vui vẻ nói với tôi

ôi, cảm giác này khác hẳn khi gặp ở Đài Bắc, cô ấy lại trở thành chị khoá trên của tôi, quen thuộc…

nhưng gương mặt cô ấy đã khác rồi

cô ấy đã cắt mái tóc dài đi, trở thành một mái tóc ngắn xinh đẹp…

“Tối nay chúng ta đi ăn cơm đi!” cô ấy chủ động rủ tôi

“Ơ… a… cũng được…” tôi vẫn còn ngỡ ngàng

bởi từ ngày tôi từ Đài Bắc trở về đây, cô ấy, trong tim tôi, chỉ còn là một khoảng trống rỗng

tuy tôi nói thế, nhưng thực ra cũng có đôi khi nhớ đến cô…

“Nghe nói anh đã dọn ra ngoài ở rồi à? thế tối nay em có thể qua thăm nhà mới của anh không?” cô ấy nắm lấy tay tôi

tôi vừa định trả lời

“Chúng mày vẫn còn thắm thiết thế này cơ à? Thôi đừng âu yếm nhau ở đây đấy nhé!” nhóm trưởng nhóm hoạt động ngoại khoá đi tới

hai chúng tôi cùng nhìn trưởng nhóm cười ngượng nghịu

đi ra khỏi văn phòng khoa

chúng tôi đứng trước cổng phòng họp, tôi đưa tay ra định nắm lấy tay cô ấy

cô ấy dường như biết, đi lên trước một bước “Thế tối nay anh muốn ăn gì?” cô tìm chuyện để nói

tôi im lặng

cô ấy cúi đầu: “Em đã kể chuyện của chúng mình cho David nghe…”

tôi kinh ngạc nhìn cô ấy

cô vẫn cúi đầu: “David không trách em bắt cá hai tay, chân dẫm hai thuyền, vì dù sao thì anh ấy cũng không thể ở bên em suốt…

anh ấy nói, hai chúng em có thể lại bắt đầu từ đầu, coi như chưa hề có gì xảy ra” cô ấy nói, đầu óc tôi trống rỗng.

nói xong cô ấy đi thẳng vào văn phòng

tôi nghĩ… tôi cứ tưởng tôi vừa gặp lại chị ấy một cách quen thuộc, và chị ấy đã quay về bên tôi…

thì ra… kết cục còn đau đớn hơn





Cô ấy hẹn tôi buổi tối ở cổng trường

cô ấy mặc cái áo bó sát người màu be, váy bò ngắn, áo khoác Levis màu hồng ở ngoài


đây chính là bộ quần áo mà ngày đầu tiên quen nhau, cô ấy đã mặc…

cô ấy lên xe, chúng tôi đi ăn Mc’Donald

toàn là cô ấy chủ động hỏi, tôi mới trả lời

tôi không hề hỏi cô ấy gì cả, tôi sợ những gì tôi hỏi sẽ làm cả hai ngại ngùng

nhưng thật sự, không còn nghi ngờ gì, tối nay, cô ấy trở thành cô ấy thân quen của tôi ngày xưa…

đi ra khỏi Mc’Donald

“Em muốn đi đến một nơi” cô ấy đột ngột nắm tay tôi

(trên bãi biển đảo Kỳ Kim-Cao Hùng)

tôi lặng cả người đi

lên xe, em ôm chặt tôi… tôi không hề hỏi em là đi đâu

trực giác của tôi chỉ đường cho tôi đến Kỳ Kim

lại vẫn hành trình đó, đi đến Đại học Trung Sơn, đáp thuyền sang đảo Kỳ Kim

gió tháng Hai ở Kỳ Kim thổi rất mạnh, rất lạnh

tôi cảm thấy cô ấy hơi run rẩy

tôi cởi áo khoác ra, đưa cho cô ấy mặc

lại như lần nào, bỏ giày trên bờ cát

tôi do dự đưa tay ra về phía em…

cô ấy nhìn tôi cười, đưa tay cho tôi

chúng tôi dắt nhau đi bên bờ cát mênh mang…

hai người ôm chặt nhau, đứng trước biển

tôi không thể hiểu được, thế rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra

“Em rất nhớ anh…” cô ấy cúi đầu thổ lộ

“Thế vì sao khi ở Đài Bắc, em đã…” tôi nói

"Xin lỗi, đó không phải là em cố ý, khi đó em còn đang lựa chọn..." cô ấy nhìn tôi nói