Tôi trợn tròn mắt, cảm giác thấy cô ấy ở phía sau lưng tôi cũng đang run rẩy
Làm sao lại thế này cơ chứ…
vì sao cái Fiat lại xuất hiện ở chỗ này
tôi vội vã giảm tốc độ không dám chạy xe tới trước ký túc
hình như chưa phát hiện ra chúng tôi
tôi vội vã quay đầu xe, không hiểu vì sao nhưng tôi vẫn chạy trốn
vì tôi chỉ thấy rằng lúc này mà gặp David chắc sẽ có chuyện chẳng lành
tôi vội vã phóng xe ra khỏi khu vực trường
“Sao anh kia lại xuất hiện ở đây?” Tôi nghiêng đầu hỏi cô ấy
“Em không biết, làm sao lại ra thế này …” cô ấy lẩm bẩm
Tôi cứ thế chở nguyên cả cô ấy quay về nhà tôi
gặp thằng bạn tôi, nó đang chuẩn bị lên lớp
“Mày về rồi à, tối qua có người đi tìm chị khóa trên của mày đấy, thôi tao muộn giờ học rồi, tạm biệt!” bạn tôi nói xong đi ngay
tôi và cô ấy không nói lời nào, nắm tay nhau đứng trầm ngâm mãi ở cửa
tràn ngập đầu tôi chỉ là chiếc Fiat màu bạc kia của David…
tôi không biết lúc đó cô ấy nghĩ gì… chỉ thấy mặt cô ấy đờ đẫn
lúc này, máy di động lại đổ chuông
tôi và cô ấy căng mắt thật to để nhìn vào màn hình
┌──────────────┐
│ David +886XX-XXX│
└──────────────┘
anh ta…đúng anh ta rồi!
chiếc Fiat màu bạc kia cũng là anh ta
làm sao mà anh ta lại xuống tận đây…
“Em có nghe không?” cô ấy nhấc máy hỏi tôi
“…để anh nghe!” trong lòng tôi hỗn độn mọi cảm xúc
tôi mở máy nghe, đúng lúc tôi ấn vào phím OK nghe
thì chuông ngừng…
chúng tôi nhìn nhau một lúc… im lặng
di động lại đổ chuông
lần này không phải là David…
là bạn cùng phòng cô ấy, tôi đưa máy cho cô
“Alô... sao? tối qua… mày có gọi cho… tao à?” cô ấy cuống quít
“Tối qua có một người con trai đến ký túc tìm cậu, lúc đầu tớ lại tưởng đó là thằng em cùng khoa của cậu cơ!” giọng cô bạn cùng phòng cô ấy rất to
“cho nên tớ mới hỏi anh ta là: Thế không phải là cô ấy ra ngoài đi chơi cùng bạn à? Sao bạn lại về ký túc tìm cô ấy là làm sao?” Tôi nghe đến câu này, xỉu! …囧zz…
“chả lẽ tớ lại nói nhầm cái gì rồi sao? Anh đó là ai thế?” cô bạn cùng phòng ra sức hỏi…
“Anh ta là David” cô ấy đáp
“…ôi chết rồi tớ lỡ lời mất rồi… thế bây giờ cậu định làm sao?”
"Tớ cũng không biết, lúc nãy anh ấy vẫn còn ở cổng ký túc" cô ấy đáp hụt hơi
"Có thật không đấy? Anh ấy ở cổng ký túc mình à? sao lại có thể thế được? anh ta đang ở Đài Bắc mà?" bạn cô ấy nói
"Tớ không biết, cậu hỏi tớ thì tớ làm sao biết được" cô ấy dường như sắp khóc
"Xin lỗi cậu rất nhiều, tớ hoàn toàn không ngờ lại là anh ấy" bạn cô ấy ngại ngùng
Lúc này, tôi nghĩ đến lời bạn tôi khi nãy
"Em hỏi xem, cô ấy có cho David địa chỉ nhà anh không?" Tôi kéo tay cô
"Cậu có nói với David địa chỉ nhà cậu em khoá dưới của tớ không?" cô ấy hỏi
"Tất nhiên là không!" bạn cô ấy vội vã trả lời
"Thế thì tốt, có chuyện gì tớ sẽ gọi lại cho cậu, chỉ là tớ hiện nay tạm thời không thể nào về ký túc thôi" cô ấy nói
"Ừ, vô cùng xin lỗi cậu, tớ không thể ngờ tớ gây rắc rối lớn như thế, nhưng mà tớ thật sự không thể ngờ được là anh ta..." bạn cô nói
"Không sao, chúng tớ sẽ nghĩ biện pháp, cứ thế đã nhé, nếu cậu thấy chiếc xe màu bạc rời ký túc thì bảo tớ" cô ấy nói
điện thoại tắt
tôi nhìn cô, cô ấy nhìn tôi
hai chúng tôi giờ đây không biết làm gì
cái di động lại inh ỏi
┌──────────────┐
│ David +886XX-XXX│
└──────────────┘ "trốn cũng không được rồi, đến đâu hay đó thôi" tôi cầm lấy máy
"A lô, xin hỏi ai đấy ạ? " tôi chả biết phải bắt đầu nói ra sao
"Xin lỗi anh là ai? đây là máy của người yêu tôi, cô ấy có đấy không?" nghe đến chữ người yêu, lòng tôi chua xót
"Tôi là bạn trai của cô ấy đây, có việc gì không?" tôi cảm giác tôi nói rất không tự nhiên
"Bạn là chàng trai học dưới khoá cô ấy phải không? tôi có nghe cô ấy nhắc về bạn" thái độ của David đột nhiên thay đổi
"trong thời gian tôi đi Mỹ, cảm ơn bạn đã chăm sóc cô ấy!" David nói như thế, làm cho tôi không biết phải nói năng sao nữa
"tôi biết bạn rất thích cô ấy, nhưng bạn phải hiểu rằng, cô ấy là người yêu của tôi, chúng tôi đã yêu nhau hai năm rồi!
cô ấy có nói với tôi chuyện giữa hai người, OK~ tôi sẽ không truy cứu, tôi cũng sẽ không định hỏi quá nhiều
đó là lỗi của tôi, tôi không thể ở bên cô ấy hằng ngày, làm cô ấy đau khổ chờ đợi tôi, nhưng tôi tin rằng cô ấy vẫn yêu tôi"
Tôi... câm bặt, hoàn toàn không biết nên thốt lời nào đây
bị anh ta nói mà không thể phản bác lại bất kỳ câu nào
đầu óc tôi lại quay về trạng thái của lúc tôi đi Đài Bắc..........
"...........Tôi hiểu rồi, nhưng tôi hy vọng cô ấy giữa hai chúng ta sẽ có một sự lựa chọn" tôi nghĩ đến lời cô ấy từng nói...
"Tốt thôi! Chúng ta hẹn nhau đi nói chuyện trực tiếp!" David đáp