18/

“…Tôi hiểu, nhưng tôi hy vọng để cô ấy giữa hai chúng ta có một sự lựa chọn” tôi nói với David

cô ấy đứng cạnh tôi nghe thấy

nếu như không có một sự lựa chọn

thì tôi chạy trốn mãi cũng không bao giờ giải quyết nổi vấn đề

trong lòng tôi đã có một dự cảm

“Thế thì tối nay 7 giờ hẹn chờ ở cổng ký túc cô ấy” tôi nhìn cô ấy, nói với đầu kia điện thoại

tắt máy, tôi đưa di động cho em đồng thời nắm lấy tay em…

“Có phải anh đã muộn rồi không, nếu như khi ở Đài Bắc anh nài xin em ở lại với anh…” Tôi ôm chặt em

“Đây là lỗi của em, không nói rõ với David, mới ra thế này” cô ấy khóc

“em thật tồi tệ” cô ấy nói câu đó, tôi thật đau lòng, nên càng dùng sức ghì chặt lấy cô ấy

“em cứ nghĩ rằng em có thể chọn được một, giữa hai người…” cô ấy khóc, phủ phục xuống đất

“xin lỗi…. em xin lỗi… em xin lỗi…” cô ấy liên tục nhắc lại ba chữ ấy

và chúng tôi cứ đứng bên nhau như thế, trong phòng khách, cho đến khi trời sập tối…

em rất yên tĩnh trong vòng tay tôi

đôi tay tôi ôm vòng lấy em thật chặt thật chặt

tôi lay nhẹ em, ra hiệu nhắc em đã đến giờ rồi

em lắc đầu, kéo gấu áo tôi lại

nhìn cô ấy như thế này, tôi thật sự chỉ còn muốn dứt khoát phóng xe mang cô ấy đi trốn, chờ bao giờ David đi rồi mới quay lại.

nhưng như thế sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề...

tôi đưa mũ bảo hiểm cho em, cài khóa mũ bảo hiểm cho em

ngồi lên xe nổ máy, chạy chầm chậm...

tôi phải làm như thế nào mới gọi là đúng đây?

ngày xưa cô ấy chưa chia tay David

cho đến giờ tôi vẫn chỉ là kẻ thứ ba

mà thế thì vì sao cô ấy vẫn cứ đến với tôi?

"Cẩn thận trước mặt!" Cô ấy dùng sức lay đẩy tôi

đầu óc ngập ngụa ý nghĩ

làm tôi không để ý đến xe cộ trước mặt

suýt nữa thì đâm vào một chiếc xe con

tôi vội dừng xe lại lề đường

"Sao anh lái xe cứ ngây người ra như thế?" cô ấy run rẩy

"Xin lỗi, anh đang nghĩ chuyện khác, không để ý lắm..." tôi giữ tay cô

"không sao rồi, chắc em vừa sợ lắm!" tôi thử an ủi

"Không sao" cô ấy ôm tôi càng chặt

đã đến cổng ký túc

chiếc Fiat màu trắng bạc... dưới ánh đèn đường nhìn có vẻ rất thách thức

trong xe ló ra cái áo sơ mi của con trai

là một người con trai tuổi có lẽ hơn tôi, ngoại hình có vẻ trưởng thành hơn tôi...

không hiểu vì sao bỗng dưng trong lòng tôi có cảm giác muốn lùi lại, rút lui

cô ấy và tôi nắm tay nhau đi đến trước mặt David

"Xin chào, lần trước ở Đài Bắc đã gặp bạn một lần rồi" David nhìn tôi

"em không sao chứ? Tối qua em không nghe điện thoại làm anh rất lo lắng!" lại quay đầu sang cô ấy nói một cách dịu dàng

David nhắc đến chuyện điện thoại tối qua, khiến tôi hơi ngại

vì chính tôi đã không cho cô ấy nghe điện...

nhưng chỉ dám cúi đầu mãi, không dám nhìn trực diện vào David

"Em không sao cả, xin lỗi đã làm anh lo lắng" tôi cảm thấy cô ấy đang run trong tay tôi

"Người không việc gì là tốt rồi" David đi đến trước mặt chúng tôi xoa đầu cô ấy

nhìn cử chỉ của David

"Tôi không cho phép anh chạm vào cô ấy!" tôi gạt phắt tay David ra

David bật lùi lại một bước, cô ấy kéo cả hai tay tôi

"anh đừng làm thế..." cô ấy giữ chặt tay tôi

"Quay về với anh đi, kỳ nghỉ đông này chúng mình đã nói rõ với nhau về chuyện này rồi cơ mà" David trầm ngâm nói với cô ấy

"anh không bao giờ căn vặn về chuyện trước đây giữa em với cậu ta, chúng ta bắt đầu lại từ đầu" David như không nhìn tôi, chỉ nói với cô ấy

không ngờ bị David nói ra trước

trong lòng tôi bắt đầu nổi giận

"Chính là anh muốn cô ấy bỏ anh, giờ anh lại như thế này, anh rốt cuộc thích gì nào chuyện của chúng tôi chúng tôi sẽ tự..."

tôi cảm thấy tôi rất giống trẻ con đang gây sự

nói mà không có đầu có đuôi cũng không lý lẽ...

trước mặt David, tôi hoàn toàn mất tự tin, tư duy ngôn ngữ loạn xạ...

"Anh đừng nói nữa" cô ấy nói với tôi

tim tôi lạnh cứng lại.

tôi cảm thấy tôi đã thua... bị câu nói đó của cô ấy đập cho tỉnh lại, ngay cả tôi cũng biết câu nói của tôi vừa rồi chỉ là gây sự vô cớ

"Đúng thế, đúng là tôi đã nói rằng muốn cô ấy chia tay tôi, vì tôi không đành lòng để cô ấy khổ sở chờ đợi tôi

tôi biết hồi đó tôi không thể mang lại cho cô ấy hạnh phúc, nhưng cô ấy đã tình nguyện chờ tôi, làm cho tôi hiểu rằng người con gái này

nếu như tôi để lỡ mất cô ấy, thì tôi sẽ tự trách mình tự ân hận mãi mãi" David nói với hai chúng tôi

những câu nói này của David làm tôi hiểu ra rằng, hoá ra anh ta yêu em hơn tôi yêu em...

và tôi buông bàn tay nhỏ đã từng quá đỗi quen thuộc trong tay tôi ra...